chữ chạy

Chào mừng quý thầy cô và các bạn học sinh đến với web-blog tập thể lớp 8/9 - Chi đội Hà Huy Tập - Trường THCS Lý Tự Trọng - TP. Tam Kỳ - Quảng Nam

hình ảnh hoạt động

BÀI DỰ THI GIỚI THIỆU SÁCH

     Kính thưa quý thầy cô!
     Các bạn học sinh thân mến!
     Nhằm chào mừng ngày sách Việt Nam 21/4, tập thể lớp 8/9 chúng em xin gửi tới quý thầy cô cùng bạn đọc một cuốn sách hết sức thú vị mang tên “Một phút làm thay đổi đời người –Tôi ơi đừng tuyệt vọng” của tác giả Thượng Hồng.
Bìa sách.
     Trong cuộc sống, niềm hạnh phúc và sự thành công luôn là thứ mà con người mong muốn đạt được. Nói cách khác, chúng ta chỉ muốn có mỗi ngày trôi qua đều bình yên và không âu lo hay phiền muộn. Thế nhưng, mỗi một đời người đều phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, lo toan, phiền muộn thì chúng ta mới thực sự tìm thấy sự bình yên trong chính con người mình. Nhiều lúc những biến cố xảy ra dường như đẩy chúng ta vào hoàn cảnh tuyệt vọng. Chính lúc đó, liệu rằng sẽ có một con người nào đó tốt bụng, dang rộng vòng tay để giúp đỡ hay được những vị thánh thần nào đó sẽ bảo vệ chúng ta thoát khỏi hoàn cảnh ngặt nghèo đó?Không ít người từng tin vào điều đó và chỉ một số ít nhận được “những phước lành” đó.Nếu như chính chúng ta là người không nhận được“những phước lành” đó thì chúng ta vẫn có thể vượt qua được khó khăn mà chúng ta đang mắc phải không? Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào chính ý chí cũng như những lời mách bảo của con tim mình.
     Đâu đây, trên khắp thế giới tưởng chừng như tràn đầy đầy niềm vui vẫn còn có những mảnh đời bất hạnh, những số phận đáng thương và họ đã từng chìm sâu vào hố đen của sự tuyệt vọng. Những chính họ đã đứng lên, chống lại sự an bài của số phận và viết nên những câu chuyện oai hùng về cuộc đời của chính mình. Họ thực sự là những tấm gương sáng mà chúng ta nên học tập. Do vậy, tác giả Thượng Hồng muốn gửi đến các bạn đọc gần xa cuốn sách này với mong muốn nó sẽ giúp ích được những ai đang gặp những khó khăn và cần sự giúp đỡ tù chính lí trí và tình cảm của mình.
     Cuốn sách gồm 160 trang và được in với khổ 13×20. Toàn bộ tác phẩm có tổng cộng 25 câu chuyện nhỏ với những tực đề thể hiện tính chất của câu chuyện như như Luật Ômêta, Anh chỉ đáng làm bồi tây, Gói xôi bắp của mẹ, Cô Thủy...Mỗi câu chuyện là một con người với những hoàn cảnh khác nhau. Họ có thể là một người học sinh vừa ra trường hay một người công nhân viên chức, thậm chí là một anh chàng tội phạm... Nhưng đều giống nhau ở chỗ, họ đều là những người bình thường như chúng ta. Họ có tình yêu, có nhận thức về mọi việc xung quanh mình.Ở phần đầu mỗi câu chuyện, tác giả đã nêu lên bài học mà ta cần phải thấu hiểu trong suốt quá trình đọc. 
     Trong toàn bộ cuốn sách, có lẽ mẩu truyện để lại cho em một ấn tượng khó phai nhất chính là mẩu chuyện mang tên “Cô Thủy”.Câu chuyện kể về một chị học sinh nghèo. Vì không có đủ tiền nộp học phí nên chị suýt chút nữa thì nghỉ học.Cùng lúc đó, người giáo viên phụ trách môn văn của chị – cô Thủy đã kịp thời giúp đỡ. Cô đã đổi chiếc xe tay ga mà cô dành dụm, chắt chiu từ đồng lương ít ỏi của giáo viên của cô để lấy chiếc xe khác và lấy số tiền dư ấy giúp chị đóng học phí. Thế nhưng, người nhà giáo nhân hậu ấy đã nói dối rằng đây là số tiền quyên góp của “nhà hảo tâm” để không làm em khó xử. Bởi với tư cách một giáo viên tận tâm với nghề như cô, chắc chắn cô phải hiểu rõ tâm lí của học sinh mà mình dạy dỗ. Cô nghĩ rằng nếu như em hoc sinh ấy biết sự thật thì sâu trong tiềm thức của em ấy, em sẽ cho rằng mình đang mắc nợ cô và cô hòan toàn không muốn em ấy bước vào xã hội với suy nghĩ ấy.Chính nhờ lời nói dối ấy của cô mà chị học sinh đó đã tốt nghiệp phổ thông loại xuất sắc và đậu vào trường Đại học Kinh tế. Tuy nhiên, chị ấy lại vô tình biết được sự thật qua lời kể của cô con gái của cô giáo mình. Từ trong đáy lòng mình, những tiếng nói bỗng vang lên một cách không kiểm soát :“Cô ơi!”. Những thứ tình cảm không tên cứ dần dần dâng trao trong trái tim vốn chịu nhiều bất hạnh của cô học sinh trẻ tuổi.
     Song hành cùng tình cô trò cảm động ấy là tình mẹ con được khắc họa một cách sâu sắc chợt hiện lên trong câu chuyện mang tên "Đôi mắt của mẹ". Từ một chàng thanh niên trẻ và tràn đầy sức sống bỗng trở thành một tên tội nhân vượt ngục chỉ vì vài phút giây lầm lở. Tuy vậy nhưng nhờ tình thương yêu mẹ mình, anh đã thức tỉnh. Dù cho biết rằng nếu bị tố giác, chắc chắn anh sẽ lại phải rời xa người mẹ yêu quý để trở lại tù giam, nhưng anh vẫn cố bảo vệ mẹ mình. Anh cõng bà ấy chạy đi trong khu rừng tối mịt. Anh cố hết sức chạy thật nhanh và rồi khi kiệt sức, anh đã nhận ra những sai lầm của mình và cố thều thào “Má! Con sẽ không làm gì quấy nữa”. Thật sức rất hiếm những người có thể nhận ra họ đã và đang bước đi trên con đường sai trái cho đến khi những cảm xúc của chính họ ngăn lại. Những cảm xúc ấy chính là tiếng nói trong chính trái tim họ. Trong phút cuối đời, anh chàng thanh niên trên đã thực sự cảm nhận được người mẹ đã nuôi hắn khôn lớn chính là mạch sống của hắn.
     Kính thưa thầy cô cùng các bạn học sinh!
     Tác giả Thượng Hồng từng nói: “Trong cuộc sống luôn phải đối diện với những khoảnh khắc có tính chất quyết định đến sự thành bại. Do vậy, khi đối diện với mỗi khoảnh khắc ấy, chúng ta cần phải “nhìn trước, nhìn sau”, tức là phải đặt mình và hành động của mình vào mối tương quan giữa quá khứ, hiện tại và tương lai trước khi quyết định thực hiện nó, để sau này khỏi phải hối tiếc. Tôi mong những nhân vật trong sách, ở một góc cạnh nào đó, với những câu chuyện rất thực sẽ trở nên những bài học tuy nhỏ bé nhưng hữu ích dành cho bạn đọc. Và tôi cũng tin rằng những ai sống trung thực, lương thiện như những nhân vật trong sách của tôi ắt sẽ có được cuộc sống tốt đẹp.”
     Thật khó có thể diễn tả được những điều đáng để chúng ta học hỏi thông qua cuốn sách này.Nào hãy thử đọc cuốn sách và thử suy ngẫm về việc chúng ta đã và đang làm. Một lần nữa, tập thể lớp 8/9 chúng em xin được trân trọng giới thiệu cùng quý thầy cô và các bạn món quà nhỏ này và mong rằng các bạn sẽ có thêm niềm tin và nghị lực để chiến thắng những nhọc nhằn trong cuốc sống.
     Xin chân thành cảm ơn! 
Hồ Quang Vinh

BÀI DỰ THI VIẾT PHÓNG SỰ NGÀY HỘI "VUI TẾT NGUYÊN TIÊU"

Tết Nguyên Tiêu là một ngày hội cổ truyền ở Việt Nam và diễn ra vào rằm tháng Giêng (âm lịch) với nhiều hoạt động khác nhau. Hoà cùng ngày hội ấy, tại trường trung học cơ sở mang tên vị anh hùng trẻ tuổi Lý Tự Trọng cũng có nhiều hoạt động diễn ra nhằm tái hiện lại hình ảnh xưa như ông đồ viết thư pháp, làm hoa giấy nghệ thuật,... luôn được diễn ra. Đây là hoạt động thường niên kể từ năm học 2011-2012 nhằm khơi dậy nơi học sinh lòng tự hào dân tộc, đồng thời là dịp để chúng em được thể hiện sự khéo léo từ đôi tay của mình. Buổi sáng hôm nay với tiết trời se se lạnh, những hạt mưa bay lất phất trong gió rồi dịu dàng bao phủ cả một bầu trời rộng lớn. Đâu đây những khúc ca mừng ngày mới của những chú chim vang lên giữa không trung như muốn nhắc nhở mọi người rằng: “Hãy mau chào đón ngày Tết Nguyên Tiêu thôi nào!”. Trong hội trường hàng ngàn học sinh cùng các thầy cô giáo vẫn đang tất bật chuẩn bị cho buổi lễ từ rất sớm. Những tiếng cười, tiếng nói hòa cùng với những nét tươi vui trên khuôn mặt của mọi người đã tạo nên một bức tranh sinh động và tràn ngập sắc màu. Tiết trời có phần se lạnh ấy vậy mà, không khí vẫn náo nhiệt đến lạ thường.


Tất cả mọi người đều tất bật chuẩn bị cho ngày hội Nguyên Tiêu.
 
Khoảng 7 giờ hơn, ngày hội "Vui Tết Nguyên Tiêu" đầy hấp dẫn chính thức bắt đầu.

   Lúc này đây, không khí náo nức làm em lại nhớ đến những vần thơ đầy xúc động:
"...Năm nay đào lại nở,

Không thấy ông đồ xưa.

Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?"
Nhà thơ Vũ Đình Liên đã từng nuối tiếc về một thời ông đồ bày mực tài giấy đỏ đã dần lụi tàn vào trong dòng chảy vội vã của cuộc sống. Thế nhưng, hoạt động ấy lại được tái hiện ngay chính trong khán phòng đầy yêu thương này-nơi không những gieo con chữ mà còn gieo cả cho tâm hồn chúng em lòng tự hào dân tộc. Những nét chữ là cả tấm lòng của người viết cùng những lời khen ngợi, reo hò của mọi người xung quanh càng làm cho không khí trở nên nóng hơn. Nhìn những “ông đồ nhí” đang say sưa bên tác phẩm của mình chắc chắn sẽ khiến cho quý thầy cô cảm giác như đang đắm chìm trong kí ức tuổi thơ của chính mình.
Bên cạnh đó, hoạt động làm hoa giấy nghệ thuật cũng không kém phần sôi động càng làn cho ngày hội trở nên đa sắc màu hơn. Các bạn ấy đã cố gắng rất nhiều trong phần thi của mình để tạo ra những lọ hoa đẹp nhất. Những bông hoa sặc sỡ được làm rất tỉ mỉ bằng giấy đã góp phần điểm tô cho buổi lễ bằng những màu sắc riêng biệt của nó. Các bạn chắc chắn sẽ rất vui nếu như sự cố gắng của mình có thể nhận được những món quà xứng đáng.
Song song với cuộc thi đó là cuộc thi viết phóng sự đang diễn ra tại phòng học số 22. Tại đây, những bạn học sinh tập tành trở thành phóng viên tương lai, ai ai cũng say sưa viết các bài phóng sự về buổi lễ. Ai nấy đều tập trung hết sức cao độ cho bài viết của mình và mong sao cho bài làm sẽ nhận được lời khen từ thầy cô.
Đây thực sự là một buổi lễ đáng nhớ. Những âm thanh, những sắc màu hòa quyện cùng với những khuôn bậc cảm xúc khác nhau đã tạo nên một khung cảnh thật sự của sự phồn hoa trong một ngày hội như hôm nay. Mong rằng trường ta sẽ luôn luôn có những ngày vui tươi như hôm nay và những phong tục như ông đồ viết thư pháp sẽ được ghi nhớ.

CÁC TÁC PHẨM DỰ THI SÁNG TÁC NHÂN NGÀY 20/11

VĂN:
Tiết trời trở lạnh sang đông. Ngày 20-11 lại đến. Những kỷ niệm về công ơn thầy cô giáo bỗng trổi dậy trong tiềm thức khiến em lại nao nao xúc động. Nhanh thật! Mới đó mà gần bảy năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên em cắp sách đi học. Gần bảy năm em đến trường được thầy cô giảng dạy, mười năm mà tình nghĩa của thầy cô ngọt ngào quyện theo mỗi bước tiến của chúng em. Và bây giờ đây em đang ở ngôi trường THCS Lý Tự Trọng thân yêu, học lớp 8/9 với thầy cô mới nhưng hơn 2 tháng qua cũng đã là quá đủ để em cảm nhận được tình yêu thương mà các thầy các cô đã dành cho chúng em. Và em cảm thấy mình đã lớp 7 rồi mà vẫn như là học sinh lớp 1, mới bẽn lẽn bước vào lớp.

Điều mà em đón nhận được ở tất cả các thầy cô ấy là tình thương bao la vô bờ bến. Đã bao lần em bắt gặp ở thầy cô nét phiền muộn ưu tư khi chúng em chưa ngoan. Và cũng bao lần em nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ làm thầy cô trẻ hẳn lại mỗi lúc chúng em cố gắng trong học tập.
Thầy cô đã vì chúng em mà không quản ngại khó khăn. Vậy mà đôi lúc chúng em nào có hiểu ra điều đó làm cho thầy cô phiền lòng. Chúng em đã từng không chuẩn bị bài khi đến lớp, và viện lý là bài khó quá, không biết làm. Nhưng tại sao chúng em không hiểu rằng để giảng dạy cho dễ hiểu, thầy cô đã tốn bao công sức chuẩn bị giáo án hằng đêm.
Tại sao chúng em không biết rằng có những đêm mưa gió bão bùng, trong lúc chúng em ngủ say thì thầy cô còn thức bên ngọn đèn chấm bài, sửa từng câu, từng chữ… Còn biết bao câu hỏi tại sao, chúng em thật nông nổi và đáng trách. Nhưng thầy cô bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ cho chúng em bằng tình thương yêu học trò nồng thắm. Ôi thầy cô của chúng em! Rồi khi em được công nhận là học sinh giỏi, cha mẹ, bạn bè và người xung quanh đều khen ngợi. Nhưng em hiểu rằng, đằng sau thành tích đó là những giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của thầy cô. Em như một mầm cây, còn thầy cô là lòng đất. Cây phải nhờ đất nuôi sống, nhờ đất lớn lên và làm đẹp cho đời. Thế nhưng người ta chỉ khen cây cho trái ngọt, mấy ai nhớ đến nguồn gốc đã nuôi sống mầm cây.
Song, đất không bao giờ phiền lòng về điều đó, vẫn tháng tháng ngày ngày nuôi sống vẻ đẹp cho đời. Thầy cô cũng vậy, như dòng nước chảy xuôi, dạy dỗ chúng em mà không hề toan tính. Cho nên chúng em – những mầm cây phải biết cội nguồn cho mình sức sống, mà tỏ lòng biết ơn đối với thầy cô. Dù không biết là nhớ ơn thế nào cho đủ, nhưng cũng phải tỏ chút gì để thể hiện tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”. Lòng biết ơn đôi khi chỉ là việc đến thăm sức khỏe thầy cô mỗi dịp Tết đến, lễ lộc… nhưng nó sẽ động viên thầy cô rất nhiều trong việc giảng dạy.
Một mùa Xuân mới lại sắp về. Chúng em thêm một tuổi, và tóc Thầy Cô cũng thêm nhiều sợi bạc. Tóc thầy cô đã bạc đi cho mùa xuân trên quê hương Việt Nam mãi tươi xanh. Thầy cô là tấm gương sáng tuyệt vời, là ngọn đuốc thiêng liêng soi đường cho chúng em bước tới tương lai. Để rồi mai kia khi chúng em làm giàu mạnh quê hương. Em sẽ vào cấp 3, tiếp tục con đường học vấn của mình.
Bước đường tương lai rộng mở trước mắt em. Con đường ấy chính là do thầy khai mở. Vì thế, cho dù đã trưởng thành đến mấy, dù giữ vị trí nào trong xã hội, thì những hình bóng kính yêu của thầy cô mãi mãi ở bên em như nhắc nhở, động viên em trong suốt cuộc đời này. Chúng em xin được kính tặng cô những bông hoa tươi thắm nhất, không chỉ là tấm lòng mà chúng em giành cho thầy cô mà còn là một lời hứa chân thực nhất chúng em muốn nói với thầy cô: “Chúng em sẽ cố gắng chăm ngoan hơn nữa để không phụ lòng tấm lòng thầy cô đã mong mỏi ở chúng em”.
Ngoài mẹ cha , thầy cô là tất cả ,
Đã cho em đôi cánh bước vào đời
Trong lòng em mãi luôn thầm nhủ :
“Nhớ ơn thầy cô đến trọn đời!”
Đỗ Thế Phúc - Lớp 8/9
THƠ:
MÁI TRƯỜNG LÀ MÁI NHÀ VUI

Mái trường là mái nhà vui
Có bè có bạn là người em thương
Có thầy cô chỉ dẫn đường
Để làm người tốt hiền lương với đời

Mỗi giờ ghi chép bao lời
Câu văn, dạng toán,...đất trời thênh thang
Con như đứa trẻ miên man
Say mê điệu lý ngân vang thuở nào

Gửi ai qua bến hôm nao
Nhớ về ngày ấy biết bao la tình
Lời cô con vẫn đinh ninh
Dầu bao sóng gió ân tình chẳng phai

Hành trang con bước ngày mai
Ghi lòng tạc dạ tương lai sáng ngời
Tri ân Nhà giáo bao lời
Cho con vững bước, cuộc đời sang trang!


Nguyễn Thị Ngọc Hân - Lớp 8/9

BÀI DỰ THI SÁNG TÁC NGÀY 20 - 11

THẦY CỦA CHA EM
Mỗi năm cứ gần đến ngày 20 tháng 11 là em lại được theo cha về quê nội thăm thầy cũ. Đường về quê quanh co, khúc khuỷu, lội qua vài cánh đồng lúa đang lên đòng, sũng nước mưa mùa nước lớn làm cho em bao giờ cũng có cảm giác vừa quen, vừa lạ và hồi hộp đến lạ lùng. Những con đường ruộng be bờ nho nhỏ, nhấp nhô lượn sóng kéo dài tít tắp nên nhìn cái rặng tre làng xanh xanh cứ nhỏ xíu như tranh. Tất cả hòa quyện cùng hương lúa mới tạo cho con người cái cảm giác khoan khoái lâng lâng mà người sống ở thành phố chắc là không bao giờ có được.
Loanh quanh một hồi rồi cũng đến gian nhà ngói ba gian cũ kỹ của ông “Thầy”. Bụi thời gian không làm mất đi dáng vẻ cổ kính, đầm ấm và vô cùng thanh khiết của căn nhà nhà giáo. Thầy của cha đang ngồi đọc sách ở trường kỷ trong gian giữa vừa là nơi tiếp khách vừa là chỗ thờ tự hương khói ông bà, lưng đã còng hơn năm ngoái và mái tóc giờ đã bạc trắng. Hơn bảy mươi tuổi rồi còn gì! Cả hai cha con em cùng lên tiếng: “Kính chào thầy ạ!” Thầy quay ra cười thật tươi và không hề ngạc nhiên như đã biết trước vậy. Thầy nói: “Ta biết thể nào hai cha con anh cũng về sáng nay mà” và quay sang em Thầy bảo: “Cha anh!  Cha anh gọi Thầy mà anh cũng gọi Thầy nghe có được không?” Giọng nói còn sang sảng của ông Thầy già làm em thấy vui và mừng cho học trò của thầy lắm. Cuộc đời của Thầy lại trở về trong em qua lời kể của cha như hằng năm cứ đến ngày Nhà Giáo.
Người là đồng nghiệp, là người thầy, là con đường dẫn cha em đến với nghề cầm phấn hôm nay. Nghĩ đến Người, cha em thường quên đi nỗi khó khăn của cuộc sống mưu sinh, quên đi những gian nan, vất vả của nghề. Tốt nghiệp Đại học sư phạm Toán ở Huế về trường dạy chưa được bao lâu, Thầy lên đường nhập ngũ làm nghĩa vụ quốc tế ở Cam Pu Chia và một cánh tay của Thầy đã nằm lại trên đất bạn vì sự sống của con người. Trở về trường cũ, ông Thầy vẫn là thầy giỏi mang kiến thức và mơ ước về một cuộc sống ngày mai tươi sáng truyền lại cho lớp đàn em, trong đó có cha. Thầy là người nổi tiếng giỏi nghề và nhiều thế hệ học trò ngưỡng mộ là cái tình và chữ tâm mà Thầy đã dành trọn cuộc đời cho nghiệp “lái đò”.
Cha kể ngày ấy có bạn trong trường mắc bệnh hiểm nghèo, Thầy khóc và tìm mọi cách giúp bạn chữa bệnh. Nhiều bạn trong lớp bảo “Thầy ôm rơm nặng bụng” Thầy bảo: “Các em không biết đau nỗi đau của đồng loại thì chưa phải là người” và như thế Thầy đã thức tỉnh trong lòng bạn bè của cha điều quý nhất, đó là lương tâm nhà giáo.
Cái tình của ông Thầy thật lớn. Nay ông đã già nhưng điều hạnh phúc nhất đối với ông là bốn người con của ông đều theo nghiệp cha và đều trở thành những nhà giáo giỏi có tâm, có tình với nghề. Cuộc đời Thầy là bài học,là tấm gương không mờ cho các thế hệ học trò soi chung. Vậy nên, cha em đi học nghề Y nhưng cuối cùng cũng theo cái nghiệp cầm phấn của Thầy và luôn cố gắng để trở thành một thầy giáo hết lòng vì học trò như Thầy.

Thầy và cha nói chuyện xong, cha con em chào thầy ra về mà trong lòng luôn thầm nhắc cố gắng trở thành những người thật có ích cho xã hội để không phụ lòng những người Thầy như Thầy của cha.
Nguyễn Phạm Minh Triết


Tóc  thầy


Giờ ra chơi ôn bài bên cửa sổ
Một cơn gió vô tình thoảng ngang qua
Tà áo dài phất phơ bay trước mắt
Mái tóc nào đã điểm vài hoa râm.

Nhớ những ngày bước chân vào trung học
Lũ trẻ thơ ngây dại chả biết gì
Thêm một tuổi thêm mấy trò quậy phá
Người đưa đò vì thế tóc bạc chăng?

Tôi đứng lặng với muôn ngàn câu hỏi
Ô! Đâu cần câu trả lời vẫn vơ
Nghe lời thầy cô chuyên học tốt
Vậy là đủ nhuộm lại tóc pha sương.

Lê Minh Tú

BÀI DỰ THI HÙNG BIỆN "CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG ĐẠO ĐỨC VÀ PHÁP LUẬT"

          Kính thưa Ban giám khảo, quí thầy cô giáo cùng các bạn học sinh thân mến!
          Em tên là Hồ Quang Vinh, học sinh lớp 7/9. Em rất vui và vinh dự khi được tham dự hội thi “Câu chuyện tình huống đạo đức và pháp luật” ngày hôm nay. Em xin được phép trình bày bài hùng biện mang tên “Ám ảnh”.
          Hiện nay, tình trạng giao thông ở Việt Nam rất quen thuộc đối với chúng ta. Nhưng, nó vẫn là một vấn đề nóng hổi, nó không những gây không ít sự chú ý của dư luận mà còn làm đau đầu các nhà quản lý. Để mở đầu bài hùng biện, em sẽ kể cho ban giám khảo, quí thầy cô cùng các bạn nghe một câu chuyện về tình trạng giao thông ở nước ta hiện nay mà em đã từng chứng kiến:
          Ánh hoàng hôn nhạt dần, những tia nắng vội vã len lỏi nhau qua từng kẽ lá. Con đường từ trường về nhà của em trở nên đẹp hơn bao giờ hết. Trên đường, từng tốp học sinh đang cười nói vui vẻ đạp xe đi về. Đi trước em là một chị học sinh cấp Ba, chừng lớp mười một, mười hai, mặc tà áo dài trắng cùng với nụ cười duyên dáng. Em đang ngẩn ngơ nhìn thì bỗng, một cảnh tượng kinh hoàng xuất hiện! Chị gái kia, đang nằm dưới đường với một vũng máu! Em sững sờ nhìn đám người náo loạn trên đường… Mấy ngày sau, em nghe được tin chị ấy đã không thể qua khỏi. Bỗng dưng, em thấy buồn quá. Nụ cười ấy, tà áo dài ấy cứ mãi ám ảnh em. Em nghĩ, nỗi đau của người thân chị ấy khó có thể nào mà nguôi ngoai. Tai nạn giao thông đã cướp đi nụ cười không chỉ của một mà còn của nhiều người.
          Đất nước ta phát triển khá nhanh nhờ sự khởi sắc của nền kinh tế và đời sống xã hội, nhưng, qua câu chuyện trên, chúng ta đã thấy, dường như lĩnh vực giao thông không đáp ứng kịp nhu cầu của thời đại. Tình trạng tai nạn giao thông hiện nay đã đến mức báo động đỏ và được xếp vào thứ hạng cao trong khu vực Đông Nam Á. Có thể nhận thấy rằng, giao thông ở Việt Nam đang là một lĩnh vực tồi tệ bởi các vụ tai nạn giao thông thường xuyên xảy ra. Cứ trung bình có khoảng ba mươi lăm người chết mỗi ngày, mỗi năm hơn chục nghìn người chết vì tai nạn giao thông. Những con số ngày một tăng lên không có dấu hiệu dừng lại. Chiến tranh đã qua hơn ba mươi năm nhưng đến hiện tại, chúng ta lại mất mát hơn rất nhiều so với những năm đạn lửa khi xưa. Bác Hồ đã từng nói, có ba thứ giặc cần phải tiêu diệt, đó là: giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm, nhưng bây giờ, chúng ta lại phải đối phó với một loại giặc cũng gây khó khăn không kém chính là giặc tai nạn giao thông. Nó là nguyên nhân của bao đau thương, gây nên bao thảm cảnh như: vợ mất chồng, chồng mất vợ, cha mẹ mất con, con mất cha mẹ,…
          Con người thiệt mạng vì tai nạn giao thông hầu hết nằm ở độ tuổi lao động, nó đã cướp đi một nguồn nhân lực đáng kể trong nền kinh tế của từng gia đình nói riêng và của Việt Nam nói chung. Tình trạng giao thông trở thành một vấn nạn, nó không chỉ làm ảnh hưởng đến tính mạng, tài sản của con người mà còn làm ảnh hưởng lớn đến nền kinh tế, đồng thời làm ảnh hưởng đến sự nhìn nhận, đánh giá của bạn bè quốc tế về giao thông Việt Nam. Mọi người hãy nghĩ xem, nếu là một du khách, khi tìm hiểu thông tin về một nơi nào đó mình muốn đến, bất chợt nhìn thấy những con số khủng khiếp về giao thông như ở Việt Nam thì liệu rằng mọi người vẫn còn giữ ý định đến nơi đó? Chắc chắn là không! Vì thế, vấn đề an toàn giao thông trở thành vấn đề quan trọng và cấp bách nhất đối với việc phát triển đất nước. Nhìn nhận vào thực tế thì chúng ta dễ dàng thấy được rằng, nguyên nhân chủ yếu gây nên tai nạn giao thông chính là do con người, do ý thức và hành động vi phạm luật giao thông. Dường như, cái ý thức của con người khi tham gia giao thông xuất phát từ cái ích kỷ, chỉ vì không ai muốn nhường đường cho ai, ai cũng vội vàng để kịp giờ làm, giờ học nên mới chen lấn nhau, vượt đèn đỏ là chuyện quá bình thường. Không tuân thủ, chấp hành luật giao thông đã đành, ngay cả việc bảo vệ bản thân cũng lơ là. Học sinh đi học không đội mũ hiểm, học sinh đi chơi lại càng không đội mũ bảo hiểm. Ấy mới thấy, gốc gác sâu xa chính là do con người, đặc biệt là lứa tuổi học sinh, sinh viên. Bên cạnh đó là sự tha hóa của một bộ phận không nhỏ những người chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn giao thông. Họ sẵn sàng vì đồng tiền mà từ bỏ trách nhiệm của mình, đó là những con người đáng phê phán. Hiện tại, giao thông Việt Nam có số lượng phương tiện đi lại rất nhiều, trong khi cơ sở vật chất thì đang xuống cấp nặng nề, điều đó làm cho tai nạn giao thông ngày càng tăng nhiều.
          Mọi người thấy đấy, nguyên nhân dẫn đến tai nạn giao thông rất nhiều, nhưng chủ yếu là ý thức của người tham gia giao thông. Giá như cái gã say rượu kia đừng lái xe vào lúc không thể kiểm soát thì chị gái với nụ cười xinh xắn ấy đã có thể nở nụ cười đẹp hằng ngày, giá như những người tham gia giao thông có ý thức hơn thì những đứa trẻ sẽ không bị mất đi mái ấm. Thật buồn và thương tâm biết bao khi nhiều người phải ra đi chỉ vì tai nạn giao thông. Bây giờ không phải là sớm nhưng cũng chưa phải là quá muộn để mỗi con người chúng ta nhận thức được rằng: việc chấp hành luật giao thông là rất quan trọng. Mỗi người chúng ta, nhất là các bạn học sinh chỉ cần bỏ ra một ít thời gian để hiểu rõ hơn về Luật An toàn gian thông, bỏ ra một ít nhẫn nại để hành động đúng đắn khi tham gia giao thông thì những hậu quả kinh khủng như em đã nói ở trên sẽ giảm đi rất nhiều. Bên cạnh đó, các cơ quan chức năng ban ngành cũng cần phải có sự quan tâm, giám sát kịp thời trong các trường hợp vi phạm giao thông, vấn đề hạ tầng phải được cải thiện.
          Bản thân em đang là một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em luôn tự giác tìm hiểu luật giao thông và luôn nghiêm chỉnh chấp hành. Bên cạnh đó, em còn tham gia tuyên truyền luật giao thông cho người dân địa phương và các bạn học sinh để họ có thể hiểu rõ hơn, cùng nhau xây dựng nên tuyến đường giao thông an toàn ở nơi sinh sống.
          Lời nói và suy nghĩ phải đi đôi với hành động. Ngay bây giờ, chúng ta, sẽ trở thành những công dân có ích cho xã hội, cùng nhau chung sức vì một xã hội bình yên hạnh phúc, lấy khẩu hiệu “An toàn là bạn, tai nạn là thù” đặt làm mục tiêu phấn đấu, giảm số lượng tai nạn giao thông đến một cách tối thiểu. Hãy bỏ qua bản thân để vẹn toàn cho xã hội. Những bạn học sinh trẻ trung, bản lĩnh và năng động, hãy cùng nhau nắm tay, nối ý chí, quyết tâm vì môi trường giao thông an toàn, đưa đất nước ngày càng phát triển!
          Bài hùng biện của em đến đây là kết thúc. Xin cảm ơn ban giám khảo, quí thầy cô cùng các bạn học sinh đã chú ý lắng nghe.
          Em xin trân trọng kính chào.

-----š šHết š-----