chữ chạy

Chào mừng quý thầy cô và các bạn học sinh đến với web-blog tập thể lớp 8/9 - Chi đội Hà Huy Tập - Trường THCS Lý Tự Trọng - TP. Tam Kỳ - Quảng Nam

hình ảnh hoạt động

BÀI DỰ THI GIỚI THIỆU SÁCH

     Kính thưa quý thầy cô!
     Các bạn học sinh thân mến!
     Nhằm chào mừng ngày sách Việt Nam 21/4, tập thể lớp 8/9 chúng em xin gửi tới quý thầy cô cùng bạn đọc một cuốn sách hết sức thú vị mang tên “Một phút làm thay đổi đời người –Tôi ơi đừng tuyệt vọng” của tác giả Thượng Hồng.
Bìa sách.
     Trong cuộc sống, niềm hạnh phúc và sự thành công luôn là thứ mà con người mong muốn đạt được. Nói cách khác, chúng ta chỉ muốn có mỗi ngày trôi qua đều bình yên và không âu lo hay phiền muộn. Thế nhưng, mỗi một đời người đều phải trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, lo toan, phiền muộn thì chúng ta mới thực sự tìm thấy sự bình yên trong chính con người mình. Nhiều lúc những biến cố xảy ra dường như đẩy chúng ta vào hoàn cảnh tuyệt vọng. Chính lúc đó, liệu rằng sẽ có một con người nào đó tốt bụng, dang rộng vòng tay để giúp đỡ hay được những vị thánh thần nào đó sẽ bảo vệ chúng ta thoát khỏi hoàn cảnh ngặt nghèo đó?Không ít người từng tin vào điều đó và chỉ một số ít nhận được “những phước lành” đó.Nếu như chính chúng ta là người không nhận được“những phước lành” đó thì chúng ta vẫn có thể vượt qua được khó khăn mà chúng ta đang mắc phải không? Điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào chính ý chí cũng như những lời mách bảo của con tim mình.
     Đâu đây, trên khắp thế giới tưởng chừng như tràn đầy đầy niềm vui vẫn còn có những mảnh đời bất hạnh, những số phận đáng thương và họ đã từng chìm sâu vào hố đen của sự tuyệt vọng. Những chính họ đã đứng lên, chống lại sự an bài của số phận và viết nên những câu chuyện oai hùng về cuộc đời của chính mình. Họ thực sự là những tấm gương sáng mà chúng ta nên học tập. Do vậy, tác giả Thượng Hồng muốn gửi đến các bạn đọc gần xa cuốn sách này với mong muốn nó sẽ giúp ích được những ai đang gặp những khó khăn và cần sự giúp đỡ tù chính lí trí và tình cảm của mình.
     Cuốn sách gồm 160 trang và được in với khổ 13×20. Toàn bộ tác phẩm có tổng cộng 25 câu chuyện nhỏ với những tực đề thể hiện tính chất của câu chuyện như như Luật Ômêta, Anh chỉ đáng làm bồi tây, Gói xôi bắp của mẹ, Cô Thủy...Mỗi câu chuyện là một con người với những hoàn cảnh khác nhau. Họ có thể là một người học sinh vừa ra trường hay một người công nhân viên chức, thậm chí là một anh chàng tội phạm... Nhưng đều giống nhau ở chỗ, họ đều là những người bình thường như chúng ta. Họ có tình yêu, có nhận thức về mọi việc xung quanh mình.Ở phần đầu mỗi câu chuyện, tác giả đã nêu lên bài học mà ta cần phải thấu hiểu trong suốt quá trình đọc. 
     Trong toàn bộ cuốn sách, có lẽ mẩu truyện để lại cho em một ấn tượng khó phai nhất chính là mẩu chuyện mang tên “Cô Thủy”.Câu chuyện kể về một chị học sinh nghèo. Vì không có đủ tiền nộp học phí nên chị suýt chút nữa thì nghỉ học.Cùng lúc đó, người giáo viên phụ trách môn văn của chị – cô Thủy đã kịp thời giúp đỡ. Cô đã đổi chiếc xe tay ga mà cô dành dụm, chắt chiu từ đồng lương ít ỏi của giáo viên của cô để lấy chiếc xe khác và lấy số tiền dư ấy giúp chị đóng học phí. Thế nhưng, người nhà giáo nhân hậu ấy đã nói dối rằng đây là số tiền quyên góp của “nhà hảo tâm” để không làm em khó xử. Bởi với tư cách một giáo viên tận tâm với nghề như cô, chắc chắn cô phải hiểu rõ tâm lí của học sinh mà mình dạy dỗ. Cô nghĩ rằng nếu như em hoc sinh ấy biết sự thật thì sâu trong tiềm thức của em ấy, em sẽ cho rằng mình đang mắc nợ cô và cô hòan toàn không muốn em ấy bước vào xã hội với suy nghĩ ấy.Chính nhờ lời nói dối ấy của cô mà chị học sinh đó đã tốt nghiệp phổ thông loại xuất sắc và đậu vào trường Đại học Kinh tế. Tuy nhiên, chị ấy lại vô tình biết được sự thật qua lời kể của cô con gái của cô giáo mình. Từ trong đáy lòng mình, những tiếng nói bỗng vang lên một cách không kiểm soát :“Cô ơi!”. Những thứ tình cảm không tên cứ dần dần dâng trao trong trái tim vốn chịu nhiều bất hạnh của cô học sinh trẻ tuổi.
     Song hành cùng tình cô trò cảm động ấy là tình mẹ con được khắc họa một cách sâu sắc chợt hiện lên trong câu chuyện mang tên "Đôi mắt của mẹ". Từ một chàng thanh niên trẻ và tràn đầy sức sống bỗng trở thành một tên tội nhân vượt ngục chỉ vì vài phút giây lầm lở. Tuy vậy nhưng nhờ tình thương yêu mẹ mình, anh đã thức tỉnh. Dù cho biết rằng nếu bị tố giác, chắc chắn anh sẽ lại phải rời xa người mẹ yêu quý để trở lại tù giam, nhưng anh vẫn cố bảo vệ mẹ mình. Anh cõng bà ấy chạy đi trong khu rừng tối mịt. Anh cố hết sức chạy thật nhanh và rồi khi kiệt sức, anh đã nhận ra những sai lầm của mình và cố thều thào “Má! Con sẽ không làm gì quấy nữa”. Thật sức rất hiếm những người có thể nhận ra họ đã và đang bước đi trên con đường sai trái cho đến khi những cảm xúc của chính họ ngăn lại. Những cảm xúc ấy chính là tiếng nói trong chính trái tim họ. Trong phút cuối đời, anh chàng thanh niên trên đã thực sự cảm nhận được người mẹ đã nuôi hắn khôn lớn chính là mạch sống của hắn.
     Kính thưa thầy cô cùng các bạn học sinh!
     Tác giả Thượng Hồng từng nói: “Trong cuộc sống luôn phải đối diện với những khoảnh khắc có tính chất quyết định đến sự thành bại. Do vậy, khi đối diện với mỗi khoảnh khắc ấy, chúng ta cần phải “nhìn trước, nhìn sau”, tức là phải đặt mình và hành động của mình vào mối tương quan giữa quá khứ, hiện tại và tương lai trước khi quyết định thực hiện nó, để sau này khỏi phải hối tiếc. Tôi mong những nhân vật trong sách, ở một góc cạnh nào đó, với những câu chuyện rất thực sẽ trở nên những bài học tuy nhỏ bé nhưng hữu ích dành cho bạn đọc. Và tôi cũng tin rằng những ai sống trung thực, lương thiện như những nhân vật trong sách của tôi ắt sẽ có được cuộc sống tốt đẹp.”
     Thật khó có thể diễn tả được những điều đáng để chúng ta học hỏi thông qua cuốn sách này.Nào hãy thử đọc cuốn sách và thử suy ngẫm về việc chúng ta đã và đang làm. Một lần nữa, tập thể lớp 8/9 chúng em xin được trân trọng giới thiệu cùng quý thầy cô và các bạn món quà nhỏ này và mong rằng các bạn sẽ có thêm niềm tin và nghị lực để chiến thắng những nhọc nhằn trong cuốc sống.
     Xin chân thành cảm ơn! 
Hồ Quang Vinh

CÁC TÁC PHẨM DỰ THI SÁNG TÁC NHÂN NGÀY 20/11

VĂN:
Tiết trời trở lạnh sang đông. Ngày 20-11 lại đến. Những kỷ niệm về công ơn thầy cô giáo bỗng trổi dậy trong tiềm thức khiến em lại nao nao xúc động. Nhanh thật! Mới đó mà gần bảy năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên em cắp sách đi học. Gần bảy năm em đến trường được thầy cô giảng dạy, mười năm mà tình nghĩa của thầy cô ngọt ngào quyện theo mỗi bước tiến của chúng em. Và bây giờ đây em đang ở ngôi trường THCS Lý Tự Trọng thân yêu, học lớp 8/9 với thầy cô mới nhưng hơn 2 tháng qua cũng đã là quá đủ để em cảm nhận được tình yêu thương mà các thầy các cô đã dành cho chúng em. Và em cảm thấy mình đã lớp 7 rồi mà vẫn như là học sinh lớp 1, mới bẽn lẽn bước vào lớp.

Điều mà em đón nhận được ở tất cả các thầy cô ấy là tình thương bao la vô bờ bến. Đã bao lần em bắt gặp ở thầy cô nét phiền muộn ưu tư khi chúng em chưa ngoan. Và cũng bao lần em nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ làm thầy cô trẻ hẳn lại mỗi lúc chúng em cố gắng trong học tập.
Thầy cô đã vì chúng em mà không quản ngại khó khăn. Vậy mà đôi lúc chúng em nào có hiểu ra điều đó làm cho thầy cô phiền lòng. Chúng em đã từng không chuẩn bị bài khi đến lớp, và viện lý là bài khó quá, không biết làm. Nhưng tại sao chúng em không hiểu rằng để giảng dạy cho dễ hiểu, thầy cô đã tốn bao công sức chuẩn bị giáo án hằng đêm.
Tại sao chúng em không biết rằng có những đêm mưa gió bão bùng, trong lúc chúng em ngủ say thì thầy cô còn thức bên ngọn đèn chấm bài, sửa từng câu, từng chữ… Còn biết bao câu hỏi tại sao, chúng em thật nông nổi và đáng trách. Nhưng thầy cô bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ cho chúng em bằng tình thương yêu học trò nồng thắm. Ôi thầy cô của chúng em! Rồi khi em được công nhận là học sinh giỏi, cha mẹ, bạn bè và người xung quanh đều khen ngợi. Nhưng em hiểu rằng, đằng sau thành tích đó là những giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của thầy cô. Em như một mầm cây, còn thầy cô là lòng đất. Cây phải nhờ đất nuôi sống, nhờ đất lớn lên và làm đẹp cho đời. Thế nhưng người ta chỉ khen cây cho trái ngọt, mấy ai nhớ đến nguồn gốc đã nuôi sống mầm cây.
Song, đất không bao giờ phiền lòng về điều đó, vẫn tháng tháng ngày ngày nuôi sống vẻ đẹp cho đời. Thầy cô cũng vậy, như dòng nước chảy xuôi, dạy dỗ chúng em mà không hề toan tính. Cho nên chúng em – những mầm cây phải biết cội nguồn cho mình sức sống, mà tỏ lòng biết ơn đối với thầy cô. Dù không biết là nhớ ơn thế nào cho đủ, nhưng cũng phải tỏ chút gì để thể hiện tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”. Lòng biết ơn đôi khi chỉ là việc đến thăm sức khỏe thầy cô mỗi dịp Tết đến, lễ lộc… nhưng nó sẽ động viên thầy cô rất nhiều trong việc giảng dạy.
Một mùa Xuân mới lại sắp về. Chúng em thêm một tuổi, và tóc Thầy Cô cũng thêm nhiều sợi bạc. Tóc thầy cô đã bạc đi cho mùa xuân trên quê hương Việt Nam mãi tươi xanh. Thầy cô là tấm gương sáng tuyệt vời, là ngọn đuốc thiêng liêng soi đường cho chúng em bước tới tương lai. Để rồi mai kia khi chúng em làm giàu mạnh quê hương. Em sẽ vào cấp 3, tiếp tục con đường học vấn của mình.
Bước đường tương lai rộng mở trước mắt em. Con đường ấy chính là do thầy khai mở. Vì thế, cho dù đã trưởng thành đến mấy, dù giữ vị trí nào trong xã hội, thì những hình bóng kính yêu của thầy cô mãi mãi ở bên em như nhắc nhở, động viên em trong suốt cuộc đời này. Chúng em xin được kính tặng cô những bông hoa tươi thắm nhất, không chỉ là tấm lòng mà chúng em giành cho thầy cô mà còn là một lời hứa chân thực nhất chúng em muốn nói với thầy cô: “Chúng em sẽ cố gắng chăm ngoan hơn nữa để không phụ lòng tấm lòng thầy cô đã mong mỏi ở chúng em”.
Ngoài mẹ cha , thầy cô là tất cả ,
Đã cho em đôi cánh bước vào đời
Trong lòng em mãi luôn thầm nhủ :
“Nhớ ơn thầy cô đến trọn đời!”
Đỗ Thế Phúc - Lớp 8/9
THƠ:
MÁI TRƯỜNG LÀ MÁI NHÀ VUI

Mái trường là mái nhà vui
Có bè có bạn là người em thương
Có thầy cô chỉ dẫn đường
Để làm người tốt hiền lương với đời

Mỗi giờ ghi chép bao lời
Câu văn, dạng toán,...đất trời thênh thang
Con như đứa trẻ miên man
Say mê điệu lý ngân vang thuở nào

Gửi ai qua bến hôm nao
Nhớ về ngày ấy biết bao la tình
Lời cô con vẫn đinh ninh
Dầu bao sóng gió ân tình chẳng phai

Hành trang con bước ngày mai
Ghi lòng tạc dạ tương lai sáng ngời
Tri ân Nhà giáo bao lời
Cho con vững bước, cuộc đời sang trang!


Nguyễn Thị Ngọc Hân - Lớp 8/9

7/9 VÀ XUÂN



Ảnh: Duy Thắng
NGHĨ VỀ MÙA XUÂN
Lòng em luôn ngập tràn cảm xúc khi nghĩ về mùa xuân - mùa được em đợi chờ nhất trong năm. Em cũng yêu mùa đông, mùa mây trời bàng bạc, mùa mẹ nhắc em phải mặc thật ấm khi ra đường, nhưng em lại muốn mùa xuân đến thật mau, để xóa tan đi cái lạnh giăng mắc trong con người.
Nghĩ về mùa xuân, em nghĩ ngay đến hình ảnh cây bàng trên sân trường. Thật kì diệu! Em luôn nghĩ như vậy khi nhìn lên những cành cây già khẳng khiu vươn ra giữa khoảng sân rộng. Những chồi non xanh ngọc bích vừa nhú lên, đẹp lạ lùng. Vẻ đẹp của sự sống âm thầm và mãnh liệt. Em mong rằng em có thể học được điều đó - biết tích góp nhựa sống từ mùa đông để tiếp thêm cho mầm non của mùa xuân.
Nghĩ về mùa xuân, em lại nhớ về những chuyến xe Bắc Nam xuôi ngược. Những dòng người lữ khách hối hả, mong về sớm để đoàn tụ cùng người thân, gia đình. Em nghĩ đến người lái xe, đưa đón từng đoàn người về quê hương tụ họp, nhưng liệu người lái xe có thể kịp về với gia đình trước thời khắc giao thừa?
Nghĩ về mùa xuân, em chợt nhớ đến chợ hoa ngày tết. Em nhớ cái cảnh mua bán tấp nập, rộn ràng. Nhớ những chậu hoa mai, hoa đào đua nhau khoe sắc. Mẹ em cũng đã chọn cho gia đình một chậu hoa ưng ý nhất đem về chưng trong nhà. Khung cảnh càng tấp nập hơn từ chiều hai chín, ba mươi Tết, khung cảnh người bán, người mua càng hối hả, vội vàng hơn.
Nghĩ về ngày xuân, em biết mình phải sống có tình thương, phải quan tâm đến những cảnh đời vất vả. Em thương bà cụ già ngồi chép miệng bán rẻ hoa cho khách hàng để kịp về làm bữa cơm chiều ba mươi. Hay những đứa bé đánh giày vẫn đang cố gắng tìm kiếm những vị khách cuối cùng để kịp bắt xe đò về với cha mẹ chúng.
Tuổi mười ba, tuổi đang lớn, tuổi đang hình thành những ước mơ tươi sáng, những niềm tin vào ngày mai tốt đẹp, em sẽ cố gắng hết mình để khẳng định bản thân, và để không phụ lòng thầy cô và cha mẹ đã và đang tin tưởng vào em. Và em sẽ lớn kịp cùng mùa xuân!
Quang Vinh

ĐÔI DÒNG VIẾT VỀ NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

     Mặc dù câu chữ còn vụng về nhưng đây chính là những bài thơ, những bài văn được viết nên từ chính trái tim và tâm hồn của chúng em. Chúng em mong rằng thầy cô sẽ vui vẻ đón nhận tấm lòng ghi ơn này.

Một bức tranh về cô

     Thời gian vẫn cứ trôi đi âm thầm và lặng lẽ. Có những kỉ niệm sống mãi về thời gian. Mỗi khi nghe những giai điệu du dương ngọt ngào:”Như dòng suối ra sông như dòng sông ra biển rộng, trang sách hồng ước mơ, thầy cô cho em mùa xuân.”.Từ bên kia mái trường đang tổ chức lễ kỉ niệm ngày nhà giáo 20-11 là lòng tôi lại xao xuyến, bùi ngùi nhớ lại kỉ niệm về một lần trời mưa cô chở tôi về và cô Thảo – chủ nhiệm lớp năm của tôi.
     Cô Thảo là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Cô có mái tóc dài đen bóng. Khuôn mặt trái xoan, làn xa ngăm ngăm. Tôi còn nhớ in là buổi tan trường năm học lớp năm trời mưa. Mưa vào lúc tan trường thật oái ăm. Tôi đứng nếp vào cửa phòng bảo vệ, buồn bã nhìn những giọt nước mưa rơi xuống từ sau hiên. Những cái bong bóng chơi trò ú tim trên sân trường. Tôi bỗng nhớ đến mẹ. Mẹ đi công tác đã hơn một tháng nay. Nhà chỉ còn ba bố con, bố bận làm việc suốt ngày vả lại bố còn đón em nữa nên chắc bố sẽ không đến đón tôi đâu…
Tôi ngước nhìn lên, cô Thảo dừng  xe ngay bên cạnh tôi. Cô nhìn tôi rồi lại nhìn vào nơi xa, khoảng không gian đang dâng đầy những cơn mưa nặng trĩu:”Em không chờ được đâu, mưa còn lâu đấy. Thôi, em lên xe cô chở em về”.
     Tôi biết mình thật đoảng. Ở nhà , bố thường dặn: ”Mùa này buổi chiều hay có mưa dông, đi học con nhớ mang theo áo mưa”. Vậy mà tôi lại chủ quan. Nhưng tôi không muốn làm phiền đến cô bởi tôi biết cô còn rất nhiều việc sau giờ dạy. Nhưng rồi ánh mắt cô như muốn nói với tôi:”Thôi nào, con lên xe cô chở về”.
     Tôi lên xe.
     Theo gió, mưa cứ rào rạt vào áo mưa mà cô che cho tôi. Tôi ngồi phía sau thu mình lại cảm giác như một chú gà con đang núp dưới đôi cánh của mẹ. Cái cảm giác đùm bọc che chở ấy làm sao tôi quên được. Cô kéo phần áo mưa phía trước che cho tôi nên hai tay áo của cô ướt sũng. Tôi biết cô lạnh lắm nhưng sao lúc ấy tôi không dám nói ra một lời. Tôi thấy cô vĩ đại quá và không xứng được cô quan tâm như vậy. Tôi sẽ mời cô vào nhà, pha nước ấm mời cô giáo. Tôi cứ tưởng tượng cái không khí hồ hởi, cảm động trong gia đình khi đón cô, cô không để cho bố tôi cảm ơn. Cô vội vã quay xe lại và nói “Em vào nhà đi kẻo ướt”.
Hôm sau tôi đến lớp, các bạn khấu nhau con cô bị ốm đang nằm bệnh viện, tôi mới dần dần hiểu ra sự vội vả của cô chiều hôm qua, hiểu được cái nhìn của cô về nơi xa, vào khoảng không mưa gien gien đầy.
     Việc làm của cô như một người mẹ hiền chăm sóc cho đứa con thơ của mình. Sự hiền lành, thơ ngây yêu học trò như cô đã nảy ra khát khao trong tôi “ Một bức tranh về cô”. Nhân ngày 20-11, em xin chúc cô mạnh khỏe, hạnh phúc bên gia đình, luôn đi theo con đường” sự nghiệp trồng người” của mình cô nhé !
Lê Huỳnh Trâm Oanh

Thầy cô mến yêu

Hai mươi tháng mười một
Là ngày của thầy cô
Chúng em luôn gắng sức
Học chăm đạt điểm mười

Cô dạy em học viết
Dạy em cách làm người
Chắp cánh cho em bay
Vào tương lai tươi sáng.

Chúng em yêu quý cô
Như yêu mẹ của mình
Trên mái tóc của cô
Tóc ngày càng bạc trắng.

Mỗi năm chỉ một ngày
Ngày Nhà giáo Việt Nam
Chúng em luôn kính chúc
Thầy cô mạnh khỏe hơn.
Đỗ Thế Phúc


Mừng thầy cô


Thầy là vầng trăng sáng lấp lánh
Để dẫn dắt chúng em qua đêm tối
Còn cô là người mẹ hiền thứ hai
Mở cho chúng em lỗi tới tương lai.

Chỉ có một lần mỗi năm
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy – Cô
Chúng em cố gắng tô thêm điểm mười
Học trò hớn hở rủ nhau thăm thầy.

Thầy cô vui vẻ toàn đầy
Chúc mừng thầy, chúc mừng cô
Mừng thầy - cô khỏe, trồng người kiếp sau
Mừng ngày 20 tháng 11 muôn năm.
Huỳnh Bá Hoàn
Tri ân Thầy Cô

          Trong tiết trời đông se lạnh, tháng 11 đã về - tháng của truyền thống tôn sư trọng đạo. Đặc biệt hơn, đã sắp đến cái ngày mà cả một năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình. Đó là ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Đến ngày này thì mọi ký ức của thời học sinh lại ùa về trong em. Nhớ những lời căn dặn, hay cả những lời răn đe nghiêm khắc.
          Em còn nhớ như in, cái ngày đầu tiên rời vòng tay mẹ, em chập chững đến trường. Hình ảnh cô giáo dang vòng tay ấm áp đón em từ tay mẹ. Ngày đầu tiên ấy, cô đã đi vào ký ức của em như người mẹ hiền thứ hai. Hình ảnh cô được vây quanh bởi những đứa trẻ ngây thơ, đứa đòi cô buộc tóc, đứa đòi cô kể chuyện… Bằng tình yêu thương như của một người mẹ dành cho những đứa con của mình, cô đã tiếp cho chúng em những tình cảm đầu đời. Tình cảm của cô, tình cảm với bạn bè.
          Rồi năm tháng qua đi, những đứa trẻ chúng em lớn them một tuổi, cũng là lúc tạm biệt mái trường mẫu giáo than yêu, tạm biệt cô giáo - người mẹ hiền. Cánh cổng trường rộng lắm trong cái nhìn ngây thơ của chúng em. Mẹ dắt qua cổng trường trao tay cô giáo. Cũng cái lúc ân cần, vỗ về ấy đã tiếp them động lực cho chúng em. Lên cấp 1, chúng em không còn vây quanh cô như thời mẫu giáo nhưng cô vẫn là người mẹ hiền. Bây giờ em mới hiểu sự ân cần của cô, khi cầm tay em uốn từng nét chữ, đơn thuần là dạy em biết viết mà nết người của em cũng bắt đầu từ những nét chữ ấy. Dưới ngôi trường cấp 1, không chỉ có cô, mà chúng em còn được dạy dỗ bởi những người thầy. Nụ cười ấm áp, ánh mắt dịu diền vẫn in đậm trong em.
          Khi bước vào ngôi trường THCS, chúng em đã lớn hơn rất nhiều. Bằng lòng nhiệt huyết, thầy cô tận tụy truyền giải những kiến thức làm nền tảng cho chúng em. Chúng em cũng đủ lớn để hiểu được những hi sinh thầm lặng của các thầy, các cô. Những đêm thức trắng để chấm bài cho học sinh, nhìn ánh mắt buồn khôn xiết khi những đứa học trò nghịch ngợm bày trò trêu chọc. Nhưng đối với tình thương vô bờ, thầy cô luôn động viên chúng em, chắp cánh những ước mơ đang hé mở, chúng em như những con chim nhỏ chuẩn bị vươn lên bay cao vào vòm trời cao rộng.
          Có lẽ dưới mái trường cấp 3, những cô cậu học trò giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều. Đã biết suy nghĩ, biết đúng, biết sai và biết chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Thầy cô không chỉ truyền thụ kiến thức, mà còn như một người anh, người chị khuyên nhủ chúng em rất nhiều. Đôi khi thầy cô như một người bạn tin cậy để học trò giãi bày, tâm sự chẳng biết kể cùng ai. Thầy cô tạo niềm tin cho chúng em bước vào đời.
          Ai đã từng là học sinh thì không bao giờ quên được hình ảnh về cô thầy. Mỗi bước chân em đi hôm nay, cô thầy đang từng ngày dõi theo. Nếu cha mẹ là người sinh thành, nuôi dưỡng chúng ta thì thầy cô là những người cho ta niềm tin, giúp ta vững bước vào đời.  
   Trương Bảo Giang

Mừng cô!

Hai mươi tháng mười một
Ngày kỉ niệm thầy cô
Chúng em luôn gắng học
Đạt điểm mười cô vui.

Cô dạy em học viết
Dạy em học làm người
Cho em chắp cánh bay
Vào tương lai sáng ngời.

Chúng em yêu quý cô
Như yêu người mẹ mình
Hình như mái tóc cô
Mỗi ngày thêm bạc trắng.

Mỗi năm chỉ có một
Ngày Nhà giáo Việt Nam
Chúng em kính tặng cô
Những bó hoa đẹp nhất.
Đàm Quang Bách

CÔ GIÁO LỚP EM

Vào mỗi buổi sáng
Cô vào lớp học
Mái tóc thướt tha
Áo dài đỏ thắm


Giọng cô đầm ấm
Nét chữ in đậm
Cô ghi chậm chậm
Cho em dễ nhớ


Vào mỗi buổi tối
Cô thức soạn bài
Làm công tác đội
Rồi làm việc khác


Nhìn cô như vậy
Em rất thương cô
Mong cô mạnh khỏe
Để dạy chúng em


Hôm nay nhân ngày
20-11 của cô
Nên em xin chúc
Cô sức khỏe dồi dào

Để dắt chúng em
Bước vào tương lai
Thành người trò giỏi
Thành người cô yêu
Lưu Bảo Trân

Thăm lại trường xưa

Chiều nay về lại trường xưa
Sân trường dịu mát cơn mưa đầu hè
Trên cành rộn rã tiếng ve
Rực hồng hoa phượng,bỗng nhòe mắt cay
Dạo từng ghế đá hàng cây
Chỗ ngồi phòng học mới đây hôm nào
Bao nhiêu kĩ niệm tuôn trào
Bấy nhiêu xúc động dâng trào trong tim
Thầy cô ơi ! Bạn bè ơi !
Bao giờ xum họp thỏa lòng nhớ nhung.
Phạm Vũ Mỹ Tuyên

NGÔI TRƯỜNG CỦA TÔI

Hàng cây râm mát
Tiếng chim gọi mời
Hoa vàng khoe sắc
Ngôi trường của tôi

Tôi yêu trường lắm
Có bạn, có thầy
Mỗi ngày đến lớp
Học bao điều hay

Lớp tôi đoàn kết
Bạn bè thân thương
Cố gắng rèn luyện
Nhất khối, nhất trường

Nguyện học thật giỏi
Lên lớp thuộc bài
Dệt bao mong ước
Xây đắp tương lai…

Chiều nay đến lớp
Nhìn nắng vàng rơi
Tôi yêu trường lắm
Ngôi trường của tôi.
Trần Thu Hạnh

THƯ BÁC HỒ GỬI THIẾU NHI NHÂN DỊP TRUNG THU

     Trung thu trăng sáng như gương
Bác Hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng
     Sau đây Bác viết mấy dòng
Gửi cho các cháu tỏ lòng nhớ nhung...
(1951)

Ai yêu các nhi đồng
Bằng Bác Hồ Chí Minh
Tính các cháu ngoan ngoãn
Mặt các cháu xinh xinh
Mong các cháu cố gắng
Thi đua học và hành
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Tuỳ theo sức của mình
Đi tham gia kháng chiến
Để gìn giữ hoà bình
Các cháu hãy xứng đáng
Cháu Bác Hồ Chí Minh.
(25-9-1952)


Chín tết trung thu
Tám năm kháng chiến
Các cháu khôn lớn
Bác rất vui lòng
Thu này Bác gởi thư chung
Bác hôn các cháu khắp vùng gần xa
Thu này hơn những thu qua
Kháng chiến thắng lợi gấp ba bốn lần
Phát động nông dân
Cải cách ruộng đất
Dân đỡ chật vật
Hăng hái tăng gia
Xóm gần cho đến làng xa
No cơm ấm áo theo đà tiến lên
Chỉnh huấn chỉnh quân
Bộ đội cố gắng
Giết giặc lập công
Khắp nơi Nam Bắc Tây Đông
Đưa tin thắng trận cờ hồng tung bay
Các cháu vui thay
Bác cũng vui thay
Thu sau so với thu này vui hơn.
(1953)